THỐNG KÊ
Online: 75
Lượt truy cập: 4619085
Con đường đi đến thành công của nữ Phó tổng Giám đốc
[Người gửi: Trần Thị Kim Huyên. Ngày gửi: 2014-12-12 10:56:00]

Tốt nghiệp chuyên ngành Kiểm nghiệm và Bảo quản Lương thực – Thực phẩm (gọi tắt là KCS) khóa 1980, tại trường Cao đẳng Cộng đồng (CĐCĐ) Vĩnh Long, sau hơn 10 năm làm việc và phấn đấu bà Trần Thị Kim Huyên, Phó Tổng Giám đốc công ty Cổ Phần Mê Kông, cho biết... xem thêm

Tốt nghiệp chuyên ngành Kiểm nghiệm và Bảo quản Lương thực – Thực phẩm (gọi tắt là KCS) khóa 1980, tại trường Cao đẳng Cộng đồng (CĐCĐ) Vĩnh Long, sau hơn 10 năm làm việc và phấn đấu bà Trần Thị Kim Huyên, Phó Tổng Giám đốc công ty Cổ Phần Mê Kông, cho biết “Nhờ những kiến thức và kĩ năng được học tại Trường đã giúp Bà gặt hái nhiều thành công trong sự nghiệp cũng như trong cuộc sống

Khi mới tốt nghiệp, năm 1981, Bà bắt đầu với công việc kế toán cho Tổng công ty Lương thực miền Nam (nay là công ty Cổ phần Mê Kông), một công việc dường như trái với chuyên ngành của mình, điều đó đã gây cho Bà không ít khó khăn. Đến năm 1982, Bà được phân công trực tiếp tham gia kiểm nghiệm, bảo quản chất lượng gạo tại công ty, đây là một cơ hội ban đầu để Bà thể hiện kĩ năng nghiệp vụ của mình. Sau mười năm phấn đấu, Bà lần lượt được bổ nhiệm qua các chức danh như Trưởng phòng KCS, Giám đốc Xí nghiệp, rồi Phó Giám đốc công ty. Khi công ty mở rộng quy mô sản xuất, với kinh nghiệm chuyên môn và kĩ năng quản lý tích lũy từ thực tế Bà được bổ nhiệm làm Phó Tổng Giám đốc, lúc ấy công ty có sản lượng gạo xuất khẩu gạo đỉnh điểm lên đến 60.000 tấn, sang các thị trường Mỹ, Dubay, Philipines, Malaysia và Lào.

Chia sẻ về bí quyết đi đến thành công của mình, Bà cho biết: “Nhờ kiến thức và kinh nghiệm được học ở Trường đã giúp Bà có thể tiếp nhận và vận hành thuần thục các thiết bị, máy móc hỗ trợ sản xuất và kiểm tra chất lượng gạo do phái đoàn FAO (Food and Agriculture Organization, Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hiệp quốc) viện trợ cho công ty vào năm 1990.” Đây chính là cơ hội để Bà chứng minh năng lực chuyên môn cũng như tạo dựng niềm tin cho lãnh đạo, một trong những nấc thang đầu tiên đưa Bà đến với sự thành công của ngày hôm nay.

Với những tình cảm gắn bó và tâm huyết dành cho thế hệ sau, Bà luôn giữ mối quan hệ gắn kết với nhà trường bằng cách tích cực hỗ trợ các hoạt động của nhà trường và thường xuyên đón nhận học sinh, sinh viên đến kiến, thực tập tại công ty. Bà cũng đánh giá cao chất lượng của học sinh sinh viên của Trường đào tạo qua các đợt kiến tập, thực tập. Hiện tại, có đến hơn 30 sinh viên đã được tuyển dụng và đang trực tiếp làm việc tại công ty Cổ phần Mê kông.

Từ những thành công có được của hôm nay, Bà Trần Thị Kim Huyên luôn tự hào mình là cựu sinh viên của Trường CĐCĐ Vĩnh Long. Bởi Bà luôn tâm niệm để có được vị trí như hôm nay, ngoài những nổ lực của bản thân Bà thì không thể không nhắc đến công lao đào tạo của Thầy, Cô ở Khoa Công nghệ Lương thực – Thực phẩm và nhà trường. Với Bà, ngôi trường nơi Bà đã được học tập sẽ mãi gắn với bao kỉ niệm về một thời học sinh và Bà cũng mong rằng nhà trường sẽ luôn giữ vững nền tảng ban đầu và tiếp tục phát huy những ưu thế đó, xứng đáng với danh hiệu “Trường CĐCĐ Vĩnh Long – ngôi trường của cộng đồng, do cộng đồng và vì cộng đồng”.


Bà Trần Thị Kim Huyên, cựu sinh viên khóa 2, năm học 1978 – 1981

thu gọn
Tấm gương thành công của cựu sinh viên trường Cao đẳng Cộng đồng Vĩnh Long
[Người gửi: Lưu Chí Tâm. Ngày gửi: 2014-12-12 10:53:00]

Sau gần 15 năm phấn đấu, ông Lưu Chí Tâm, cựu sinh viên chuyên ngành Kiểm nghiệm và Bảo quản chất lượng Lương thực – Thực phẩm (gọi tắt là KCS) của trường Cao đẳng Cộng đồng (CĐCĐ) Vĩnh Long hiện đang giữ chức vụ Phó Giám đốc công ty TNHH Ngọc Đồng, một trong ba công ty... xem thêm

Sau gần 15 năm phấn đấu, ông Lưu Chí Tâm, cựu sinh viên chuyên ngành Kiểm nghiệm và Bảo quản chất lượng Lương thực – Thực phẩm (gọi tắt là KCS) của trường Cao đẳng Cộng đồng (CĐCĐ) Vĩnh Long hiện đang giữ chức vụ Phó Giám đốc công ty TNHH Ngọc Đồng, một trong ba công ty thành viên của công ty Cổ phần Gentraco.

Ra trường vào năm 1993, ông vào làm nhân viên kiểm phẩm cho công ty Cổ phần Gentraco. Nhờ vào những kiến thức ban đầu được học tại trường, sự chăm chỉ và ý chí vượt khó, ông đã được công ty lựa chọn sang Nhật Bản học tập. Không dừng lại ở đó, sau khi về nước ông lại tiếp tục học lên để lấy được tấm bằng đại học quản trị kinh doanh. Lúc này, ông được công ty Gentraco bổ nhiệm làm Quản đốc kho vào năm 2002 và bốn năm sau đó, ông giữ chức vụ Phó Giám đốc công ty Ngọc Đồng cho đến nay.

Công ty Cổ phần Gentraco hiện nay được xếp vào top 10 đơn vị sản xuất gạo lớn nhất Việt Nam với sản lượng xuất khẩu hàng năm khoảng 300.000 – 400.000 tấn. Có thể đáp ứng các đơn hàng lớn cũng như các dòng sản phẩm cao cấp được đóng túi 1kg-10kg theo tiêu chuẩn của các siêu thị tại Châu Á, Châu Âu, Châu Úc, Trung Đông, v.v. doanh thu trên 4000 tỷ đồng, kim ngạch xuất khẩu khoảng 120 – 150 triệu USD/năm.

Tuy đã là một doanh nhân thành đạt, ông vẫn không quên những kỷ niệm khi còn là học sinh trên ghế nhà trường. Ông kể: “Trong một lần thực hành thí nghiệm cảm quan về nhận biết hạt gạo bị vàng qua chất lượng hạt lúa. Tôi đã nhận điểm không vì không hề thấy được sự khác biệt đó.” Đây chính là một dấu ấn khó phai và nó luôn nhắc nhở ông là phải không ngừng phấn đấu.

Ông Tâm cho rằng, bên cạnh những nổ lực của bản thân thì kiến thức nền tảng ban đầu cũng rất quan trọng. Thế nên để tri ơn các thầy cô giáo, ông luôn tạo cơ hội để học sinh sinh viên (HSSV) trường đến công ty kiến, thực tập. Ông đánh giá cao chất lượng của HSSV trường CĐCĐ Vĩnh Long. Ông cho biết: “Số lượng HSSV trường CĐCĐ Vĩnh Long đang làm việc ở bộ phận sản xuất của công ty Gentraco chiếm tỉ lệ 100% với hơn 150 người trực tiếp tham gia kiểm phẩm.”

Quả thật, những thành quả ông có được ngày hôm nay là một món quà xứng đáng cho những quyết tâm và phấn đấu của ông. Đây sẽ là một trong những tấm gương thành đạt để các thế hệ HSSV CĐCĐ noi theo, đồng thời nó cũng góp phần nâng cao danh tiếng, uy tín và quảng bá hình ảnh của trường CĐCĐ Vĩnh Long trong xã hội.


Ông Lưu Chí Tâm, Phó Giám đốc công ty TNHH Ngọc Đồng, cựu sinh viên trường CĐCĐ Vĩnh Long niên khóa 1990 – 1992.

thu gọn
Tình Bạn
[Người gửi: Phan Văn Bửu – TCTH10. Ngày gửi: 2013-07-26 09:03:00]

       Mỗi người chúng ta ắt hẳn ai cũng có một tình bạn đích thực cho riêng mình. tôi cũng vậy, đối với tôi tình bạn là một thứ gì đó rất thiên liêng mà không một thứ tình cảm nào có thể thay thế được. Để chứng minh cho những... xem thêm

       Mỗi người chúng ta ắt hẳn ai cũng có một tình bạn đích thực cho riêng mình. tôi cũng vậy, đối với tôi tình bạn là một thứ gì đó rất thiên liêng mà không một thứ tình cảm nào có thể thay thế được. Để chứng minh cho những gì mình nói tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện về tình bạn đích thực.
       Đó là câu chuyện giữa 2 người bạn thân, một người tên Lâm người kia tên Nhã. Cùng học chung một lớp, nhà lại gần nhau, cả hai cùng có chung một ước mơ là được làm bác sĩ để chữa bệnh cho mọi người. Hàng ngày họ cùng nhau đến trường, cùng nhau học bài và cùng nhau cố gắng thực hiện ước mơ của mình. Lâm học rất giỏi môn Sinh học còn Nhã thì học rất giỏi môn Toán, cả hai cùng là nằm trong tốp những học sinh giỏi của trường. Vào năm học lớp 9 gia đình của Nhã xảy ra biến cố, cha Nhã bị tai nạn giao thông qua đời. Nhà chỉ còn hai mẹ con nên mẹ của Nhã quyết định dời về nhà ngoại ở. Từ đó hai người bạn phải xa nhau, nhưng họ vẫn hứa với nhau sẽ cố gắng thực hiện ước mơ của mình cho bằng được. Thời gian dần trôi qua khi kì thi tốt nghiệp và kì thi đại học đã cận kề, cơ hội để thực hiện ước mơ đã đến với cả hai. Chính vào lúc này Lâm đã nhận được bức thư từ Nhã và hay tin mẹ của Nhã đã mắc bệnh nằm liệt giường và Nhã phải nghỉ học đi làm kiếm tiền chăm sóc cho mẹ, nhưng trong thư Nhã vẫn nhắn nhủ muốn Lâm thực hiện ước mơ trở thành bác sĩ của hai người. Gạt đi nước mắt Lâm đã cố gắng ra sức học tập, vì mục tiêu đậu Đại học để tiếp tục tiến bước trên con đường theo đuổi ước mơ trở thành bác sĩ của cả hai. Cuối cùng kì thi đại học cũng đến Lâm đã chuẩn bị tất cả hành trang kiến thức suốt 12 năm trời để chuẩn bị cho kì thi quan trọng này, bước vào phòng thi Lâm tự nhủ với người bạn không may mắn của mình rằng: Tôi sẽ thực hiện ước mơ của hai chúng ta, cậu hãy an tâm. Đó là câu chuyện cảm động về tình bạn đích thực giữa Lâm và Nhã, thời gian trôi qua cuối cùng Lâm cũng đã trở thành bác sĩ và hoàn thành ước mơ từ thuở nhỏ của hai người.
       Tình bạn chân thành là tình bạn không phân biệt vị trí, nơi ở, không phân biệt giới tính, tuổi tác, tình bạn chân thành là tình bạn giữa hai người có cùng quan điểm, cùng sở thích, thậm chí cùng chung một ước mơ và muốn thực hiện nó cho bằng được. Tình bạn đem lại cho chúng ta nhiều niềm vui, chia sẻ những nỗi buồn trong cuộc sống. Hãy biết quý trọng tình bạn bởi vì một tình bạn chân thật rất khó tìm.

thu gọn
Kỷ niệm thời áo trắng
[Người gửi: Phan Thị Ngọc Lành – CĐKT09. Ngày gửi: 2013-07-26 08:56:00]

        Thầy cô, mái trường, bạn bè và những kỷ niệm trong suốt ba năm qua, nó tồn tại và được cất giữ trong tim tôi, nhẹ nhàng và khi đem nó ra nhìn lại, thực sự là những điều đẹp đẽ. Một thời tôi nhớ về thầy cô, một thời tôi nhớ về mái... xem thêm

        Thầy cô, mái trường, bạn bè và những kỷ niệm trong suốt ba năm qua, nó tồn tại và được cất giữ trong tim tôi, nhẹ nhàng và khi đem nó ra nhìn lại, thực sự là những điều đẹp đẽ. Một thời tôi nhớ về thầy cô, một thời tôi nhớ về mái trường và nơi ấy, tôi biết rằng cũng có những người bạn mà tôi yêu quý nhất.
        Trường CĐ Cộng Đồng Vĩnh Long đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm, niềm vui và tôi thực sự trưởng thành hơn rất nhiều khi học ở đây. Đặc biệt là thầy cô, bạn bè, họ đã giúp tôi mạnh mẽ hơn, bớt nhút nhát hơn. Các thầy cô rất vui tính, nhiệt tình giúp đỡ chúng tôi rất nhiều trong việc học tập.
        Nhưng mọi kỷ niệm đều là dĩ vãng, những dĩ vãng ấy sẽ đọng lại trong lòng tôi như chính ngày hôm qua tôi đã làm được một điều gì đó cho cuộc sống này.
        Với cái ngày đầu tiên bước chân vào trường, đứng trước cánh cổng màu xanh, một màu xanh mát mẻ, ươm một màu nắng nhẹ của buổi sớm mai tôi đến. Cái cảm giác bỡ ngỡ tôi cứ tưởng mình sẽ không có nữa, bởi nó đã đến với tôi khi bước vào lớp một, còn bây giờ là Cao Đẳng. Khi tôi học năm thứ nhất, tôi nghĩ rằng nó sẽ chẳng đến nữa đâu, nhưng vẫn là cảm giác ấy, sự bỡ ngỡ như những ngày đầu tiên cắp sách đến trường, cũng bởi cái mới, cái lạ. Rồi khi đã quen dần, bước vào cánh cổng ấy, sự bỡ ngỡ ngày nào đó mãi là kỉ niệm đẹp. Rồi đến năm hai, năm ba tôi nhìn trường với ánh mắt thân thương quen thuộc, ba năm không phải là thời gian dài gắn bó nhưng nó đủ để tôi cảm nhận được sự thân thương từ ngôi trường này đây, cảm nhận được sự yêu mến của thầy cô, bạn bè và cũng đủ để tìm kiếm được mọi ngóc ngách trong trường một cách dễ dàng.
        Khi đi xa ta nhớ, khi ở gần ta thương, những con người ngày đêm tận tụy, tôi quen sao được nụ cười của cô khi đứng trên bục giảng, tôi quen sao được ánh mắt của thầy khi chỉ dạy chúng tôi làm bài. Suốt ba năm học ở trường, nó chưa đủ để biến yêu thương thành hành động, nhưng nó là thời gian yêu thương được cất giấu và nung nấu trong lòng tôi.
        Rồi khi chúng tôi ra trường, rồi mua chia tay…, nó đến khẽ khàng, nhẹ nhàng như tuổi già đến với con người. Đem đến bao kỷ niệm và cũng đến bao sự tiếc nuối về những ngày cùng tung tăng với bạn bè đến trường, những giờ cùng bạn ôn bài, những giờ chơi vui ve huyên náo, những lần em và bạn giận nhau…. Ba năm, cũng đã đủ để viết nó vào trang kỷ niệm.Kỷ niệm đẹp với thầy cô, bạn bè, mái trường nơi tôi được sinh ra lần nữa.

thu gọn
Đời sinh viên
[Người gửi: La Quí Ly Lớp ĐT-k2010. Ngày gửi: 2013-07-26 08:55:00]

           Như vừa bước vào một cánh cửa mới để đi đến một chân trời mới. Ngày nào vẫn còn là một cậu học trò nhỏ bé mà tháng qua đã biến đổi nhanh chóng, tôi không còn là một cậu học trò nhỏ nữa. Giờ đây tôi... xem thêm

           Như vừa bước vào một cánh cửa mới để đi đến một chân trời mới. Ngày nào vẫn còn là một cậu học trò nhỏ bé mà tháng qua đã biến đổi nhanh chóng, tôi không còn là một cậu học trò nhỏ nữa. Giờ đây tôi là một sinh viên vậy là mơ ước bấy lâu nay đã trỡ thành hiện thực. Cái cảm giác ngày đầu tiên đặc chân vào một ngôi trường mới. Cứ bâng khuân, lâng lâng khó tả, để những khi nhớ lại tôi không khỏi bồi hồi xúc động. Khi thời gian nhẹ nhàng trôi tựa như cơn gió. Khi lá rơi không trở lại cành nữa, cũng giống như thời gian trôi qua và chẳng bao giờ trở lại. Cũng qua rồi cái tuổi học trò đầy mơ mộng và ngây thơ, tình bạn có và tình yêu cũng có nhưng thời gian trôi qua nhanh thật. Khi làm sinh viên cũng niếm trãi cuộc sống “ nghèo khổ” của đời sinh viên, có cả niềm vui và nổi buồn, nụ cười và có những giọt nước mắt.
           Mới đây thôi mà ước mơ đã thành hiện thực những ngày làm sinh viên cũng đã trôi qua nhanh chóng. Kỷ niệm về những tháng ngày xa nhà, sống trong ký tú xá và cảm nhận “cuộc đời sinh viên” chắc chắn sẽ còn mãi là hành trang cho mổi bước đi sau này của tôi. Nhưng sao quên được cài cảm giác nhớ nhà, nhớ người thân, pha chút cồn cào bụng đói mà mắt thì chỉ trực chờ vào nồi cháo của mấy thằng bạn chung phòng, mà thấy khổ thật nhưng mà vui vì chúng tôi cảm thấy gắn bó và san sẻ với nhau để vượt qua mọi khó khăn để hướng đến một tương lai tươi sáng đang chờ phía trước. Mỗi người có cảm nhận riêng cho mình, với tôi thời sinh viên cảm nhận thế đấy, cái cảm giác đầy bỡ ngỡ khi vào trường vào những lúc nhớ nhà không thể làm sao quên được. Nhưng cũng đã có thêm những người bạn mới hết sức vui tính và đầy nhiệt tình giúp đỡ bạn bè những lúc khó khăn, điều đó cũng giúp tôi có thêm được niềm vui những khi xa nhà. Thật là thú vị, chúng tôi đã cùng chung sống, học tập và tiếp tục “trải nghiệm hết cuộc đời sinh viên” hướng về một tương lai tốt đẹp cho mỗi người. Cũng như những gì mà chúng tôi luôn mơ ước và những gì mà thầy cô, cha mẹ đã đặt niềm tin, hy vọng vào chúng tôi.
           Các bạn sinh viên thân mến! trong khoãng thơi gian học tập dưới mái trường Cao Đẳng cộng Đồng Vĩnh Long mến yêu nầy,chắc chắn trong mỗi người chúng ta đều có những kỹ niệm và khoảnh khắc khó quên về trường,lớp,về thầy cô và bạn bè. Trong đó cũng có những kinh nghiệm cũng như những kiến thức mà thầy cô đã truyền đạt cho chúng ta làm hành trang giúp minh thêm sức mạnh để vững tin, sẳn sàng bước vào đời, vào moi trường mới để vận dụng hết khả năng mà thầy cô đã truyền đạt, để phục vụ cho xã hội.

thu gọn
Dấu ấn
[Người gửi: Nguyễn Tấn Hùng LỚP ĐIỆN TỬ-k2010. Ngày gửi: 2013-07-26 08:53:00]

         Cái vòng quay của thời gian trôi qua nhanh thật, thắm thoát mà đã 2 năm trôi qua rồi, chặn đường trôi qua tuy gian nan vất vả nhưng bù lại đó tôi lại có được quá nhiều niềm vui và đầy rẫy những kỷ niệm gắn liền với trường, thầy cô, bạn... xem thêm

         Cái vòng quay của thời gian trôi qua nhanh thật, thắm thoát mà đã 2 năm trôi qua rồi, chặn đường trôi qua tuy gian nan vất vả nhưng bù lại đó tôi lại có được quá nhiều niềm vui và đầy rẫy những kỷ niệm gắn liền với trường, thầy cô, bạn bè. Tôi vẫn nhớ rõ cái ngày đầu bước chân vào ngôi trường này thật nhiều điều mới mẻ và lạ lẫm, trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới, tất cả mọi thứ đều rất xa lạ và giờ đây cái cảm giác hồi hộp trong tôi lại trỗi dậy một cách lạ thường, nhưng đến khi vào lớp điện tử k2010 cảm giác ấy đã biến mất, dường như tôi đã tìm thấy ngôi nhà thứ tư của mình. Các bạn từ khắp nơi về đây học tập, chúng tôi đã sống, đã đoàn kết và học tập cùng nhau rất vui vẻ, phấn đấu và giúp đỡ nhau vượt qua những khó khăn trong học tập cũng như cùng nhau chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống. thời gian qua cũng tại nơi đây đã cho tôi quá nhiều niềm vui lẫn nỗi buồn cùng các kiến thức bổ ích mà thầy cô đã tận tình truyền dạy, nhớ những buổi sinh hoạt cùng nhau thật vui, những giờ lên lớp đầy hào hứng cùng những phút hồi hộp khi báo kết quả thi… Mọi thứ như vẫn ở đây tất cả trôi qua giờ đây dường như chỉ là kỷ niệm và nó sẽ in sâu trong mỗi trái tim của mỗi thành viên lớp điện tử - k2010, nó sẽ là hành trang cho tôi bước vào đời, bước vào cuộc sống mới cùng những trãi nghiệm mới nhưng không biết chặn đường sau này nó có vui, có đẹp bằng quãng đường của thời sinh viên không nữa nhưng tôi vẫn hy vọng nó cũng sẽ tốt đẹp như thế…
         Này bạn thân yêu ơi thời gian đã sắp hết, từng giây phút ta ở bên nhau cứ trôi qua vôi vàng, nó làm lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi buồn da diết, buồn vì phải xa thầy cô, bạn bè, xa mái trường đã từng gắn bó với mình 2 năm qua… cũng không còn bao lâu nữa là kết thúc chặn hành trình của tôi ở ngôi trường này. Giờ đây quãng đời sinh viên của chúng ta chỉ còn được đếm bằng ngày, tôi vừa buồn vừa vui, vui vì tôi sẽ được tốt nghiệp ra trường sẽ làm công việc mà mình yêu thích, còn buồn vì sắp phải chia ly nơi này. Nhớ lúc trước tôi còn quá ngây thơ khi rời xa ngôi trường phổ thông tôi vẫn chưa hiểu được thế nào là nỗi yêu thương sâu sắc tại nơi mình dừng chân nhưng thật sự giờ đây khi sắp xa nơi này tôi mới hiểu được nỗi lòng khi phải xa cách nơi mình đã có tình cảm, mà lạ thật cảm giác yêu mến đó có ở trong tôi lúc nào không hay nữa, nhưng đến khi nhận ra được thì đã sắp xa nó. Bây giờ ngồi nghĩ lại tôi mới thấy chạnh lòng, lúc này đây nó mới làm tôi cảm nhận được câu:
                  “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
                  Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”
                  

         Có lẽ thời gian nó cũng giống như một cơn gió vậy, gió thoảng qua rất nhanh cuốn đi theo những chiếc lá, lá rơi sẽ không thể quay lại cành cũng giống như thời gian vậy, trôi qua rồi sẽ không quay trở lại được vì thế chúng ta hãy giữ những kỷ niệm tốt về nhau và hãy bỏ qua những gì không vui trong những năm qua nha các bạn.

         Và điều cuối cùng em muốn nói là “cảm ơn tất cả thầy cô đã hết lòng dạy dỗ em trong suốt thời gian qua”. Thầy cô không những truyền đạt những kiến thức mà còn dạy chúng em cách sống, cách làm người, biết tiếp xúc trực tiếp với công việc thực tế. Cám ơn ngôi trường Cao Đẳng Cộng Đồng VL này đã cho em một môi trường học tập lành mạnh bổ ích và đầy vui tươi. Cảm ơn tập thể lớp Điện tử - k2010 đã cùng nhau phấn đấu, đoàn kết để có được một đại gia đình Điện tử 09 tràn đầy niềm vui.
Chúc tất cả thầy cô trường Cao Đẳng Cộng Đồng VL thật nhiều sức khỏe, luôn thành đạt trong con đường trồng người. Chúc tập thể Điện tử - k2010 cùng tất cả các bạn tốt nghiệp năm 2012 sẽ đạt được kết quả cao trong kì thi tốt nghiệp này, và luôn thành công trong những bước đường mà mình lựa chọn./. 

thu gọn
Đôi điều nhắn nhủ
[Người gửi: Mai Hoàng Lộc – Lớp Điện CN 2010. Ngày gửi: 2013-07-26 08:51:00]

Các bạn trong lớp Điện-2010 thân mến!
        Các bạn có biết không? Chúng ta như những cánh chim ở muôn nơi cùng tề tựu tại Trường Cao Đẳng Cộng Đồng Vĩnh Long, cùng gặp mặt nhau và học tập ở lớp Điện-2010, kể cho nhau nghe những chặng đường... xem thêm

Các bạn trong lớp Điện-2010 thân mến!
        Các bạn có biết không? Chúng ta như những cánh chim ở muôn nơi cùng tề tựu tại Trường Cao Đẳng Cộng Đồng Vĩnh Long, cùng gặp mặt nhau và học tập ở lớp Điện-2010, kể cho nhau nghe những chặng đường đã trải qua, nói với nhau nghe về hướng đi của tương lai, những tâm tư, tình cảm, chia sẽ về những niềm vui lẫn nỗi buồn của chúng ta trong suốt 2 năm học ở Trường Cao Đẳng Cộng Đồng Vĩnh Long. Thấm thoát vậy mà giờ đây tập thể lớp Điện-2010 của chúng ta lại sắp chia tay nhau để mỗi cánh chim bay theo định hướng tương lai của mình.
        Dù thời gian có trôi mãi, dù tháng năm có ra sao, vẫn mong chúng ta luôn luôn nhớ về lớp Điện-2010, mãi mãi nhớ về Thầy Cô đã dạy dỗ chúng ta trong suốt 2 năm học ở Trường Cao Đẳng Cộng Đồng Vĩnh Long. Nhớ từng khuôn mặt bạn bè, từng môn học với bao kỷ niệm buồn vui khi học lý thuyết trên lớp, thực hành dưới xưởng Điện và nhớ rất nhiều điều mà khoảnh khắc 2 năm đã mang đến.
        Xin hãy giữ lại những gì tốt đẹp nhất, thân thương nhất… Hãy giúp đỡ nhau bằng trái tim bè bạn, khi mai kia chúng ta lại gặp nhau trên con đường đời. Hãy cùng nhau lưu lại hình ảnh của những giây phút hồn nhiên đáng yêu, cùng đôi dòng tâm sự trên” Kỷ Yếu Của Lớp Trung Cấp Điện Công Nghiệp Và Dân Dụng-2010” để chúng ta nhớ về nhau mãi mãi…
        Cuối cùng, lớp Điện-2010 luôn giữ trọn niềm tin! Ước mong tất cả các Thầy Cô trong Khoa Điện-Điện Tử, các bạn bè trong lớp luôn có thật nhiều sức khoẻ, thành đạt và hạnh phúc. Chúng ta hãy chung tay nhau góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào đà phát triển của đất nước, của xã hội ngày nay. 

thu gọn
Dòng tâm sự
[Người gửi: Phạm Thị Tố Quyên_Lớp CĐQLĐĐ09. Ngày gửi: 2013-07-26 08:44:00]

        Những cơn mưa mùa hạ, những cánh phượng rơi giữa chiều hè nhạt nắng, những chú ve sầu cất tiếng du dương, cũng là lúc bắt đầu cho kì ôn tập tốt nghiệp đầy cam go đối với những sinh viên cuối khóa của chúng ta.
   ... xem thêm

        Những cơn mưa mùa hạ, những cánh phượng rơi giữa chiều hè nhạt nắng, những chú ve sầu cất tiếng du dương, cũng là lúc bắt đầu cho kì ôn tập tốt nghiệp đầy cam go đối với những sinh viên cuối khóa của chúng ta.
        Sao bổng nhiên tôi thấy lòng mình chạnh lại vì biết “bọn mình” sắp phải xa nhau, xa lớp Cao đẳng Quản Lí Đất Đai 09, xa mái trường Cao đẳng Cộng đồng Vĩnh Long. Còn nhớ những ngày mới bước vào ngôi trường này, những bỡ ngỡ,bồi hồi cùng với chiếc cặp chéo trên vai, nhưng không phải là cô học trò bé nhỏ nữa, giờ đây tôi đã là sinh viên.
        Rồi thời gian nhẹ nhàng trôi qua tựa như cơn gió, cuốn theo những kỉ niệm, cùng bạn bè tụm năm, tụm bảy trò chuyện, cùng bạn bè uống nước, ăn kem, cũng không còn những cảnh tan trường về cùng bạn bè sánh bước bên nhau trong chiều mưa đổ. Mà giờ đây thoáng đã ba năm rồi, chỉ còn một tháng nữa thôi là các bạn lớp mình phải thi tốt nghiệp. Rồi mai này chúng ta có còn gặp lại nhau nữa hay không vì chúng ta mỗi người một ước mơ, một chí hướng riêng. Cánh cửa tương lai mà chúng ta bước vào không còn màu trắng tinh khôi nữa, mà đón nhận chúng ta là muôn vàn màu sắc của cuộc sống. Mai này sẽ có người vinh quang trên con đường công danh, cũng có người không thành công như mơ ước. Nhưng các bạn ơi trong đời mình ai cùng có ít nhất một lần thất bại, sự thất bại sẽ dạy cho các bạn rằng cuộc đời là một con đường đầy gian nan với nhiều bước ngoặt không thể biết trước.
        Rồi đây trong những lo toan, bộn bề của cuộc sống biết có còn thời gian nhớ về những kỉ niệm năm xưa, những người bạn, những giọng nói, tiếng cười, cùng những trò nghịch ngợm…
        Các bạn ơi! Dù hạ có qua mau, dù thời gian có trôi vào dĩ vãng thì xin dừng quên cái tuổi học trò lắm mộng nhiều mơ, cái tuổi hoa niên hay giận hay hờn. Mà hãy giữ cho nhau những gì trong kỉ niệm của một thuở buâng khuâng áo trắng sân trường.
                        “ Tất cả giờ đây đã theo chân vào hạ
                        Có còn chăng một thoáng sân trường
                        Ve sầu nức nở gọi hè sang
                        Hạ trắng về đâu mà vôi vã
                        Để tình yêu bay vào muôn vạn ngã
                        Có lẽ nào mình đã sắp chia tay
                        Màu hoa đỏ cháy bùng lên nỗi nhớ
                        Nhặt cánh hoa ép vào từng trang vở
                        Tôi mới tin : Mùa- chia -biệt- đến -rồi!
                        Bạn trở về quê mẹ xa xôi...
                        Sao không chép cho tôi dòng lưu bút?
                        Cánh diều giấy giữa trời cao xanh vút
                        Nhớ nao lòng sắc áo trắng năm xưa!
                        Mùa hạ về nhòa nhạt theo cơn mưa
                        Tiếng ve sầu thể như tơ trắng muốt
                        Sân trường vắng đâu rồi nhịp guốc
                        Rồi mai này sẽ không còn chung bước
                        Áo trắng học trò giờ đây đi xây dựng quê hương”

        Trong khoảnh khắc này đây em xin gởi tình cảm yêu thương, trân trọng đến quí thầy cô giáo, những chuyến đò đưa chúng em đến bến đỗ thành công, những chuyến đò chất đầy bao hy vọng, niềm tin, đã truyền đạt cho chúng em những kiến thức vững vàng làm hành trang cho chúng em đi đến thành công.
        Trong giây phút này đây em thành kính ghi khắc công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ , bao năm vất vả lo lắng về vật chất và tinh thần cho những đứa con thân yêu của mình. Tuy không có những dự án giáo dục bạc tỉ, nhưng cha mẹ đã có kế hoạch của một tình yêu bao la.
        Tất cả những tình cảm yêu thương dạy dỗ của cha mẹ, thầy cô đã trang bị cho chúng ta những kiến thức, đạo đức, tri thức vững chắc, những niềm tin vô hạn thì chúng ta hãy vận dụng để sống và làm việc thật tốt các bạn nhé!

thu gọn
Một thoáng tự truyện
[Người gửi: Hồ Chí Dũng. Ngày gửi: 2013-07-26 03:51:00]

          Tôi bước vào Trường Đại học tại chức Kinh tế Kỹ thuật liên tỉnh Cửu Long - Đồng Tháp từ tháng 09 năm 1984 học Khoa kinh tế nông lâm khóa IV. Cảm nhận đầu tiên là cơ sở vật chất của trường còn nhiều thiếu thốn, một số phòng học, nhà ở của... xem thêm

          Tôi bước vào Trường Đại học tại chức Kinh tế Kỹ thuật liên tỉnh Cửu Long - Đồng Tháp từ tháng 09 năm 1984 học Khoa kinh tế nông lâm khóa IV. Cảm nhận đầu tiên là cơ sở vật chất của trường còn nhiều thiếu thốn, một số phòng học, nhà ở của thầy và trò làm bằng tre lá đơn sơ, chật hẹp, thiếu nhiều phương tiện dạy và học. Do đó thời gian đầu tôi cảm thấy buồn và thiếu tự tin khi vào học trường này, nhưng trải qua ba tháng đầu năm thứ nhất tôi dần dần lấy lại được tinh thần, nhờ ở đây hơn một nữa là người đồng hương, nên dễ gần gủi và chia sẽ.
          Điều thu hút tôi nhất là phong trào hoạt động Đoàn thanh niên ở nhà trường, nhờ có khiếu về văn nghệ nên được các bạn trong lớp bầu làm ủy viên Ban chấp hành phụ trách văn thể. Từ năm học thứ hai trở đi tôi được bầu làm Bí thư chi đoàn, ủy viên ban chấp hành đoàn trường, cùng học với tôi đa phần xuất thân từ những gia đình có điều kiện kinh tế không mấy thuận lợi, lại đi học trong thời kỳ bao cấp thiếu thốn nhiều thứ, mười lăm sinh viên nam cùng ở trong một phòng tập thể bằng gỗ chật hẹp, nhưng rất thương yêu đùm bọc lẫn nhau, tất cả đều cùng học, cùng ăn, cùng ở, cùng làm, chia sẽ mọi thứ đang có. Nhà trường cho mỗi lớp được nhận một khu đất nhỏ để trồng rau màu cải thiện đời sống và đồng thời cũng để sinh viên làm quen với lao động sản xuất. Tuy thiếu thốn, khó khăn về nhiều mặt nhưng chúng tôi luôn cảm thấy ấm áp trong môi trường này, nhờ sự quan tâm đặc biệt của nhà trường, sự tận tụy, nhiệt tình giảng dạy của thầy cô giáo và sự giúp đỡ tận tình của các anh chị khóa trước. Ở đây chúng tôi được đào tạo toàn diện từ kiến thức khoa học kỷ thuật, lao động sản xuất, đạo đức chính trị, tình thần đoàn kết, tính tổ chức kỷ luật… Chương trình giảng dạy sát hợp với từng đối tượng người học, gắn lý thuyết với thực hành nhờ vậy khi ra trường hầu hết sinh viên đều phát huy được khả năng chuyên môn của mình, được các đơn vị chủ quản đánh giá cao và hiện nay có rất nhiều cá nhân thành đạt giữ vị trí lãnh đạo quan trọng ở các ngành các cấp, có anh chị là Doanh nhân tiêu biểu trong thời kỳ đổi mới.
          Qua 5 năm phấn đấu học tập, rèn luyện, tích cực tham gia vào các hoạt động phong trào của trường tôi đã thực sự trưởng thành, năm 1989 tôi vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng Sản Việt Nam.
          Đến khi ra trường nhằm lúc khó xin việc làm, nhiều bạn bè cùng khóa với tôi gia đình có ưu thế trong mối quan hệ xã hội nên xin được chỗ tốt có mức thu nhập khá, đa phần trong lĩnh vực kinh doanh hoặc sự nghiệp có thu. Còn tôi không có được điều kiện lựa chọn, dịp may nhờ người bạn của cha giới thiệu xin việc vào Văn phòng Ủy ban nhân dân thị xã Cao Lãnh. Qua xem lý lịch bản thân mới tốt nghiệp đại học nhưng đã được kết nạp Đảng nên Phòng tổ chức đồng ý tiếp nhận thử việc.
          Đầu tiên, tôi được phân công làm cán bộ nghiên cứu lĩnh vực Giao thông - Công nghiệp. Năm 1992 tôi được đề bạt làm Phó trưởng phòng Quản lý đô thị thị xã Cao Lãnh và sau đó chưa đầy hai năm tôi được bổ nhiệm làm Trưởng phòng. Trong thời gian 5 năm kể từ ngày ra trường tôi đã được học nhiều thứ từ thực tiển công tác, bản thân không ngừng phấn đấu học tập rèn luyện nâng cao kiến thức, năng lực từ lĩnh vực chuyên môn về xây dựng quản lý đô thị đến kinh tế, pháp luật, khoa học kỷ thuật và chính trị… Qua thời gian dài học hỏi, chọn lọc, tích lũy kinh nghiệm tôi đã thực sự trưởng thành.
          Tháng 09 năm 1999 tôi thành lập Doanh nghiệp Tân Kiều chuyên doanh về môtô, xe máy và phụ tùng chính hiệu. Tháng 2 năm 2008, tôi đã xin thôi không làm công việc nhà nước để tập trung cho hoạt động kinh doanh, hiện tại tôi được Hội đồng quản trị phân công làm Tổng giám đốc Công ty cổ phần ô tô Mỹ Phú Hưng, kiêm nhiệm việc Quản trị hệ thống kinh doanh xe máy Tân Kiều.
          Gần 20 năm kể từ khi tốt nghiệp đại học đến nay trãi qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, tôi ngộ ra rằng dù xuất thân trong điều kiện gia đình nào, học chính qui hay tại chức, muốn thành công thì trước hết bản thân mình phải biết không ngừng phấn đấu vươn lên, lúc còn quá trẻ không nên xem nặng việc kiếm tiền mà phải tập trung học tập, làm việc, tích lũy kiến thức, kinh nghiệm, rèn luyện bản lĩnh, biết tận dụng lợi thế của mình, đến độ chín sẽ bứt phá quyết định hướng đi đúng cho mình. Khi thành công đừng sớm thỏa mản với bản thân.

 

thu gọn
Tâm sự sinh viên
[Người gửi: Võ Ngọc Nhẫn. Ngày gửi: 2013-07-26 03:51:00]

        Thấm thoát đã trên hai mươi năm từ khi tốt nghiệp ra trường. Tôi và các bạn lớp Cơ khí Nông nghiệp năm 1982 vẫn còn nhớ như in chuỗi ký ức những ngày còn ở giảng đường đại học. Thời gian trôi đi nhanh quá, đã cuốn hút đi nhiều kỷ niệm... xem thêm

        Thấm thoát đã trên hai mươi năm từ khi tốt nghiệp ra trường. Tôi và các bạn lớp Cơ khí Nông nghiệp năm 1982 vẫn còn nhớ như in chuỗi ký ức những ngày còn ở giảng đường đại học. Thời gian trôi đi nhanh quá, đã cuốn hút đi nhiều kỷ niệm thời sinh viên với bao câu chuyện buồn, vui, những khó khăn, gian khổ trong học tập và sinh hoạt tại trường Đại học tại chức Kinh tế Kỹ thuật Cửu Long Đồng Tháp (Nay là trường Cao đẳng Cộng đồng Vĩnh Long).
        Hồi ấy, nhà trường khó khăn lắm, cơ sở vật chất còn đơn sơ. Phòng học là những dãy nhà bằng gỗ cừ tràm, phên tre, mái lá, nền gạch tàu; vỏn vẹn chỉ có vài phòng có tường liên kết, nền lát gạch hoa, mái tole … tất cả đều cho thấy sự thiếu thốn mọi thứ khi mới bắt đầu sự nghiệp đào tạo nhân lực tại chỗ cho địa phương.
        Theo mục tiêu đào tạo của hai tỉnh Cửu Long (Vĩnh Long và Trà Vinh ngày nay) và Đồng Tháp, đến năm 2000 sẽ có đội ngũ cán bộ khoa học kỹ thuật am hiểu về các lĩnh vực: cơ khí, kinh tế nông nghiệp, trồng trọt, chăn nuôi, thuỷ sản, sư phạm…đáp ứng theo yêu cầu phát triển kinh tế xã hội của hai tỉnh, góp phần nâng cao cuộc sống người dân ở trên mảnh đất Đồng bằng sông Cửu Long nầy sống chủ yếu nhờ nông nghiệp.
        Năm năm, sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, khoá học đầu tiên được khai giảng vào năm 1980, do cơ sở vật chất ban đầu còn khó khăn nên nhà trường phối hợp với trường Đại học Cần Thơ thống nhất mở một số lớp chuyên ngành chủ yếu, bước đầu thể nghiệm đạt kết quả tốt sẽ làm cơ sở mở rộng các chuyên ngành khác cho những năm tiếp theo. Khoá hai (năm 1982) và khóa ba (năm 1983) là những khoá có sự đóng góp nhất định vào phong trào xây dựng trường, lớp. Trong đó, lớp cơ khí năm 1982 (82CK) kế thừa đầy đủ bản lĩnh và tố chất của một tập thể đoàn kết của lớp 80CK đàn anh. Tuy chênh lệch nhau hai năm, nhưng lớp 82CK đã biết tận dụng những lợi thế và tiềm năng sẵn có, nhận thức tốt về vai trò, nhiệm vụ của thanh niên (sinh viên) trong giai đoạn đó, cố gắng phấn đấu, trau dồi học tập chuyên môn, nghiệp vụ, liên tục trong nhiều năm liền lớp 82CK được Ban chấp hành Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh và Ban giám hiệu nhà trường biểu dương trong các phong trào lao động, học tập.
        Điều gây ấn tượng mạnh mẽ nhất là tập thể lớp 82CK biết kết hợp tốt giữa lý thuyết và thực tiễn, học đi đôi với hành. Nguyên lý nầy được minh chứng bằng những công trình lao động mang tính chất kỹ thuật đặc thù như: thiết kế và làm mới dãy phòng học bị sập do mưa bão bằng vật liệu nhẹ (cừ tràm, tre, lá…) trong thời gian nhanh nhất, khắc phục sự cố để phục vụ kịp thời hoạt động giảng dạy và học tập của thầy, cô và sinh viên của nhà trường. Một công việc mà ít khi tập thể lớp nào đảm nhận.
        Mặc dù trong điều kiện thiếu thốn các công cụ lao động chuyên dùng, thế nhưng tập thể lớp 82CK mạnh dạn nhận thi công công trình cải tạo, sửa chữa hội trường lớn để phục vụ cho hội họp, mitting, biểu diễn văn nghệ….nhân các ngày lễ truyền thống và sinh hoạt chính trị toàn trường. Đây là công trình quy mô nhỏ, đơn giản, yêu cầu kỹ thuật không cao, vấn đề ở đây là khâu tổ chức lao động khoa học, vận dụng kiến thức phổ thông, xử lý các yếu tố kỹ thuật hợp lý, khắc phục khó khăn và lòng quyết tâm của tập thể lớp. Tấm biển “Kỷ niệm của lớp 82CK” gắn nơi đây như là một kỷ niệm đẹp, khó quên của thời sinh viên (tuy bây giờ tấm biển đó không rõ còn hay đã thất lạc đâu đó). Bởi vì, ý nghĩa của công trình nầy đánh dấu sự năng động, sáng tạo, tinh thần đoàn kết và ý chí quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của tập thể lớp 82CK.
        Ngoài ra, tập thể lớp 82CK còn tham gia nhiều đợt lao động xã hội chủ nghĩa do trường và địa phương phát động như: lao động đào kênh dẫn nước, đào ao nuôi cá, bồi đắp công trình nhà ở … đều lập được những kỷ lục đáng ghi nhận trong các phong trào. Điều đáng khích lệ ở đây là: một tập thể toàn là nam, có kỷ luật lao động, tinh thần đoàn kết, ý thức trách nhiệm rất cao, chủ động thực hiện phương án đã định, luôn thể hiện tác phong công nghiệp một cách nghiêm túc, sử dụng thích hợp sức mạnh cơ bắp, biết vận dụng và phát huy óc sáng tạo trong tổ chức lao động khoa học để thu dược những kết quả vật chất và thành công những ý tưởng tập thể.
        Những kỳ tích trong lao động đã giúp ích và hỗ trợ rất nhiều trong học tập, nghiên cứu. Sự hưng phấn khi tiếp thu kiến thức trên giảng đường. Sự dẽo dai và bền bĩ trên những luống cày, chính lao động đã tạo nên sức khoẻ cơ bắp, thể trạng tâm lý lao động phù hợp thích nghi được sự nóng bức, mưa bão của thời tiết; bụi và khí thải, tiếng gầm rú của động cơ máy kéo trên những cánh đồng mênh mông trong những lần đi thực tế, dã ngoại.
        Tôi không rõ các ngành khác ra sao, nhưng ngành cơ khí nông nghiệp cũng lắm nỗi gian truân, trừ khi mỗi sinh viên chúng ta có lòng quyết tâm, ham mê nghề nghiệp và hoài bảo phục vụ quê hương thì mới có thể vượt qua những trở ngại tâm lý. Đó lả một thời đáng nhớ của sinh viên. Một thời mà tôi cũng như các bạn khi bước chân vào trường đại học, cao đẳng đều có quyền nhớ lại, tự hào và biết tự đòi hỏi mình phải phát huy tính tích cực xã hội để không thờ ơ trước thời cuộc, tự đòi hỏi mình về năng lực tư duy, phương pháp học tập, nghiên cứu, phải phấn đấu rất giang khổ về mọi mặt mới có thể thành công. Điều quan trọng nhất là phải vượt qua mọi cám dỗ, tệ nạn xã hội … Các bạn phải củng cố liên tục và làm giàu kiến thức của mình một cách phong phú, sinh động từ giảng đường thông qua những trang sách giáo khoa và kết hợp hiểu biết thực tiễn. Thực tiễn sinh động là nguồn tư liệu vô cùng quý giá của sinh viên thời nay.
        Giờ đây, khi tôi trở lại trường xưa đã có nhiều thay đổi: con người, cơ sở vật chất, cảnh quan môi trường… Tất cả đều đẹp, thoáng mát, hiện đại, trật tự… biểu hiện một sức sống trẻ trung, văn hoá, năng động. Dãy phòng học tre lá ngày xưa được thay thế bằng những căn phòng kiên cố, tường bê tông cốt thép ví như sự thay đổi một cách nhanh chóng, bền vững cả về cơ sở vật chất và chất lượng đào tạo nguồn nhân lực cho xã hội không còn bó hẹp cho địa phương (hai tỉnh Cửu Long Đồng Tháp) mà cho cả cộng đồng xã hội.
        Các bạn sinh viên thời nay có rất nhiều thuận lợi hơn hẳn cúng tôi về điều kiện, trong đó điều kiện tự học, tự nghiên cứu, tự bổ sung những gì nhà trường chưa hay không đủ sức trang bị cho mình. Ngày nay, công nghệ thông tin giúp các bạn làm chủ được việc tích luỹ kiến thức nhưng các bạn phải học. Công nghệ thông tin ngày càng phát triển sẽ làm giảm bớt khoảng cách giữa nhà trường và xã hội đáp ứng yêu cầu cuộc sống luôn đặt ra phải liên tục cập nhật để tự khám phá và lấp đầy khoảng trống kiến thức, biết tự lập, tự học, tự đào tạo, càng thích ứng với thời đại càng mở ra nhiều cơ hội thành công trong cuộc sống. Tuy nhiên, cũng không nên mất quá nhiều thời gian học tập và chỉ nghiên cứu sách vở suông, mà nên dành thời gian để quan sát xã hội và phát triển các khả năng, sự độc lập của mình. Khi các bạn có cái nhìn và mục tiêu cụ thể, dám hành động và biết chia sẻ với mọi người thì chắc chắn các bạn cảm thấy hài lòng và cảm nhận được niềm vui và ý nghĩa của cuộc sống.

thu gọn
 

ĐƠN VỊ LIÊN KẾT - TÀI TRỢ - HỌC BỔNG - TUYỂN DỤNG SINH VIÊN